Những người bạn

Vào những ngày đầu của công ty, chúng tôi cứ nghĩ mọi việc đều dễ dàng, cứ làm rồi mọi chuyện sẽ xong, nhưng “ngu dốt cộng với nhiệt tình thành ra phá hoại”, công ty bị thuế phạt nặng vì không làm đúng quy trình thủ tục. Lúc ấy anh Bình đang làm kế toán tại một bệnh viện lớn, bạn chơi chung với anh Minh khi trước đứng ra giúp làm các thủ tục, chỉ đơn giản là giúp đỡ bạn bè.

Không lấy một đồng công sức đã bỏ ra, anh phải chia thời gian giữa công việc chính tại bệnh viện và báo cáo định kỳ tại công ty. Đến ngày báo cáo thì y như rằng anh đã có mặt tại công ty để làm công việc của mình, tôi vẫn nhớ có nhiều lần anh phải dành nguyên cả ngày chủ nhật để hoàn thành báo cáo, chưa kể nhiều lần đến công ty thì gặp cúp điện lại lủi thủi đi về,  những lúc ngà ngà say anh nói suy nghĩ của mình “tao giúp bọn mày không vì cá nhân một ai cả, tao chỉ giúp cho công ty. Hy vọng một ngày sẽ được thấy Nhật Quang phát triển vững mạnh và điều đó chính là thù lao lớn nhất mà tao nhận được…”. Không có điều gì quý giá hơn tình bạn như thế, đấy là điều may mắn nhất chúng tôi có được.

Những ngày khó khăn nhất, khi chỉ còn vài nhân viên duy trì cầm cự vì những khó về tài chính, quỹ tiền mặt lúc nào cũng âm, công ty luôn nằm trong tình trạng thiếu hụt tài chính, lương là vấn đề luôn làm chúng tôi đau đầu nhất, chúng tôi thường nói vui với nhau “khi trước làm nhân viên, chờ tới tháng lãnh lương sao mà lâu thế. Còn bây giờ chớp mắt lại đến cuối tháng”. Lương nhân viên vẫn không được cao so với mặt bằng chung của ngành, tôi biết rằng với số tiền lương lãnh được của anh em, với biết bao thứ chi phí ở thành phố thì phải dè dặt rất nhiều trong chi tiêu mới sống được đến cuối tháng.

Khi ấy tôi quản lý Team Web chỉ còn 2 nhân viên là Quý và Vũ, những ngày ấy tâm lý anh em luôn nặng nề, chúng tôi thì lo tiền lương cho anh em, còn anh em thì lo nhiều thứ để sống trong hoàn cảnh khó khăn này, nhớ có lúc Vũ trầm cảm nặng vì nhiều áp lực của gia đình, đồng tiền kiếm về chẳng nuôi sống được bản thân thì làm sao lo cho người thân, anh em ngồi tâm sự với nhau chia sẻ “người nhà nói sao không đi tìm một công việc lương cao hơn để làm? biết trả lời thế nào giữa một mức lương cao và sự sống còn của công ty ?”, tôi mới hiểu được chúng ta còn phải cố gắng rất nhiều để đem lại cuộc sống đầy đủ cho nhân viên. Đến giờ họ vẫn là những nhân viên gắn bó lâu nhất của công ty, cùng vượt qua những khó khăn của công ty. Tôi cứ ngẫm nghĩ về những quyết định ấy, có lẽ câu trả lời đơn giản nhất tôi nhận ra chỉ có tình bạn mới làm ta mạnh mẽ hơn trong những lúc phải chọn lựa khó khăn vậy.

Có những người ở lại, có những người đã ra đi, và cũng có những người mới đã tới với công ty, họ đã bỏ rất nhiều công sức, không chỉ là tiền bạc mà còn rất nhiều tâm huyết, rất nhiều những hy vọng vì cái chung của cả một tập thể. Cố đè nén những khó khăn, lo toan trong từng cá nhân, có điều gì trong cuộc sống đáng quý hơn thế ?

Chẳng có ai có thể thành công nếu không có sự giúp sức của một tập thể, những nhóm lửa nhỏ góp lại sẽ làm bùng cháy ngọn lửa khát vọng, ngọn lửa ấy sẽ sưởi ấm những khi ta cảm thấy lạc lõng và cô đơn. Chúng ta cần những ngọn lửa soi sáng con đường chúng ta đi vươn đến thành công. Chúng ta sẽ không bao giờ tồn tại nếu không có ngọn lửa ấy. Hãy thắp sáng tiếp những ngọn lửa vì chỉ một điều giản dị nhất là tình bạn.

Nguyễn Như Đăng (trích Nhật Quang sử ký)