Bài học đầu tiên - Vượt qua nỗi sợ hãi

thiet ke web, thiet ke website

Viết vội những dòng ngắn để ghi lại những ngày đầu bước chân vào lập nghiệp, chúng tôi không có gì ngoài lòng tin và nhiệt huyết của bản thân. Đơn giản chỉ là những ghi nhận lại những tháng ngày gian lao ấy để mai sau chúng tôi nhìn lại những chặn đường đã qua, để thấy chính mình trưởng thành hơn từ chính những ngày ấy. Chuyện thành công hay thất bại vẫn còn câu hỏi đặt ra cho chúng tôi, nhưng bài học cuối cùng chúng tôi nhận thấy còn quý giá hơn gấp nhiều lần ở thành công hay thất bại đó chính là sự can đảm.

Người ta thường ví von có một công ty giống như có một đứa con phải nuôi nấng và chăm sóc từng ngày, để cái tâm và cả nhiệt huyết để đầu tư, đó là công việc tốn nhiều thời gian, tiền bạc và công sức. Chúng tôi đang cố gắng làm những việc khó khăn thế.

Chiến thắng nỗi sợ hãi

Tôi từng nghe câu nói "ai cũng muốn thành công nhưng nỗi sợ hãi thất bại còn lớn hơn gấp nhiều lần niềm vui chiến thắng".

Vào những ngày giữa năm 2007, lúc bấy giờ tôi còn đang làm việc tại công ty FPT, khi ấy tôi còn đang bận bịu với triển khai dự án ERP cho khách hàng ở tận Đồng Nai, thời gian khi ấy đa số thời gian là ở khách hàng và cuối tuần mới quay về thành phố, lúc ấy anh em đội dự án rất nhiều tâm huyết và quyết tâm triển khai thành công dự án mới quay về. Thật sự khi ấy chúng tôi chỉ có niềm tin, còn về kinh nghiệm, khả năng chuyên môn để triển khai dự án thành công đều bắt đầu từ con số 0. Tôi cũng rất máu lửa sau khi được giao dự án sau khi anh Võ Thái Dương (quản trị dự án) chuyển sang FSoft, tôi phải vật lộn với biết bao thứ để mong kết thúc dự án. Nhưng mọi điều khó hơn tôi tưởng, chẳng có điều gì là dễ dàng cả. Tôi nản lòng, suy nghĩ xem có hướng nào giải quyết tốt nhất cho dự án và định hướng bản thân hay không.

Khi ấy ở FTP vào thời điểm đầu năm 2007, có quyết định sát nhập 3 đơn vị FIS, FES, FSS thành một trung tâm. Tất cả nhân sự thuyên chuyển đi sang các trung tâm khác, người của trung tâm chúng tôi bắt đầu bị thuyên chuyển đi các trung tâm khác, tâm lý của nhân viên trong trung tâm dao động rất nhiều, có những người đã nghỉ việc, có người chuyển sang công việc mới. Chúng tôi lạc lõng chẳng biết rồi ngày mai sẽ như thế nào, tương lai sẽ đi về đâu, với chúng tôi chỉ còn ngổn ngang những công việc dỡ dang của dự án.

Một nhóm người có ý định ra thành lập công ty riêng, trong đấy có anh Lê Trung Dũng, Dương và Minh đặt suy nghĩ và ý tưởng ban đầu để hình thành công ty tin học. Tôi là thành viên thứ 4 được mời vào cộng tác, sau này có thêm anh Thạch tham gia vào. Khi ấy cả bọn thường ngồi la cà ở các quán coffee để bàn kế hoạch về việc thành lập công ty, từ việc nghĩ ra cái tên cho công ty và những ý tưởng, những ước mơ cho công ty sau này, anh Dũng có tâm sự với chúng tôi "FPT khi xưa cũng chỉ có hơn chục người khó khăn còn gấp bội hơn tụi mình sao họ làm được như bây giờ ?". Chúng tôi cũng muốn thử sức, thế là cả bọn quyết tâm thành lập công ty. Sau khoảng 3 tháng đánh vật với giấy tờ, tiền bạc, nơi làm việc, tuyển dụng nhân viên. Khi ấy tất cả thành viên đều còn làm cho FPT nên mọi việc của công ty mới đều phải giữ bí mật, vì nhiều lý do tế nhị khác nhau. Dường như trong mỗi chúng tôi dù không ai nói ra nhưng đều mang chung một nỗi sợ hãi, sợ phải đối mặt với những ngày không còn lương tháng, không có được một công việc ổn định và lương cao mà mọi người mơ ước đến. Câu hỏi nên nghỉ làm hay không? chúng tôi còn phân vân chưa ai dám ra quyết định cuối cùng, có lẽ nỗi sợ hãi lúc này lớn hơn tất cả. Khi ấy tôi chuẩn bị lập gia đình và quyết định này với tôi cũng rất khó khăn.

Công ty cũng được thành lập với một vài nhân viên kỹ thuật, khi ấy phía design có anh Trần Hồng Hải và Hoàng Văn Quý, bên coding có anh Vũ là những thành viên đầu tiên tôi trực tiếp phỏng vấn và tuyển vào. Do tất cả chúng tôi đều còn công việc của mình ở FPT nên tất cả chúng tôi bàn tuyển thêm "Minh đen" để lo công việc quản lý giúp chúng tôi. Công ty khi ấy chỉ có một số người như thế và chúng tôi là hết, chẳng có đội kinh doanh hay kế toán.

Khi ấy văn phòng chúng tôi thuê một căn hộ trong hẽm nhỏ trên đường Lê Văn Sỹ, chia đôi căn hộ có hai công ty, công ty chúng tôi ở phía ngoài và nhóm Mazik suốt ngày cày game thì ở bên trong. Cái văn phòng nhỏ xíu, phía sân ngoài để xe vừa đủ cho khoảng chục chiếc xe gắn máy, tất cả nhân viên của 2 công ty đều là nam, nên văn phòng cũng rất bừa bộn, giống nhà ở hơn là văn phòng vì thường nhóm Mazik ở suốt ngày ở công ty, ngủ tại đây để làm việc cả ngày lẫn đêm.

Tôi nhớ có lần trời mưa to, nhà ở trong hẻm gần bờ kênh Nhiêu Lộc và thấp hơn so với mặt đường nên có đám mưa nào hơi lớn là nước cứ chảy vào trong nhà, có hôm tôi vào văn phòng thì toàn bộ nước đã ngập gần 2 tấc, nước tràn vào cả máy tính, huy động anh em nhân viên kê lên cao để cho khỏi ướt.

Hầu hết thời gian khi ấy chúng tôi không có mặt ở văn phòng, ai cũng làm việc của mình tại FPT nên có khi ghé qua thì cũng chỉ thăm hỏi anh em, công việc giao chẳng bao nhiêu nhưng vấn đề quản lý mới là vấn đề, có thể nói là không thể kiểm soát được công việc nhân viên thực hiện, tất cả đều nhờ ở "Minh đen". Sau này anh em nhân viên có nhắc lại "lúc trước bọn em làm việc chứ có thấy mặt mũi anh nào đâu, lâu lâu thì thấy có một anh ghé công ty để rủ anh em đi nhậu là hết, nhiều lúc cũng chẳng nhớ tên và biết mặt hết tất cả mọi người trong công ty nữa".

Khó khăn công ty bắt đầu từ đấy, công ty hoạt động được khoảng 3 tháng thì bị bên thuế phạt do không đóng thuế môn bài, vì chúng tôi chẳng ai biết là có khoảng phí này, đành bấm bụng bị phạt. Suốt mấy tháng chúng tôi chỉ có một hợp đồng duy nhất, tôi nhớ khi ấy là trang website đầu tiên công ty bắt tay vào làm là trang web của nhà hàng Cơm Vua, lúc đó có Hải và Vũ bắt tay làm website này.

Lúc này chúng tôi mới nhận ra được nếu chúng tôi còn ngày nào đi làm việc cho riêng mình thì ngày đó công ty của chúng tôi chẳng làm ăn gì được. Câu hỏi đặt ra cho chúng tôi là nghỉ việc hiện tại hay bỏ công ty ? Riêng đối với tôi đó là một quyết định khó khăn, khó khăn cả về mặt tài chính khi ấy tôi phải tập trung cho việc tổ chức đám cưới và cả về nỗi sợ vẫn còn đeo bám tôi. Tôi có trao đổi vấn đề này với bạn gái (sau này là vợ tôi) về quyết định của tôi, may mắn là sự động viên và ủng hộ tôi quyết định nghỉ việc. Tôi tự tin xin nghỉ việc, lúc đấy anh Dũng, Dương cũng đã quyết định nghỉ việc, sau này có Thạch, anh Minh cũng bắt đầu chấm dứt công việc.

Đầu năm 2008, chúng tôi chính thức nói lời tạm biệt công việc ổn định để bước vào một con đường nhiều khó khăn phía trước, con đường chúng tôi đi phía trước còn nhiều điều chưa biết trước. Trong đời ai ít nhất cũng có một điều phải sợ hãi, chúng tôi đã và đang đối mặt với nỗi sợ hãi, chiến thắng đầu tiên của chúng tôi không phải ở hợp đồng đầu tiên chúng tôi kiếm được mà là sự chiến thắng nỗi sợ của chính bản thân. Cuộc chiến đấu còn nhiều cam go phía trước, thành công hay không vẫn đang ở phía trước, chiến thắng nỗi sợ hãi chỉ là bài học nhỏ bé đầu tiên với chúng tôi.

Nguyễn Như Đăng (Trích Nhật Quang sử ký)

Trang chủ News and Events Bài học đầu tiên - Vượt qua nỗi sợ hãi